"As far as ghosts go", Bóng ma của Mirach không thật sự làm chúng ta phải sợ hãi. Trên thực tế, Bóng ma của Mirach chỉ là 1 thiên hà yếu ớt, mờ nhạt, được nhiều nhà Thiên văn học biết đến, một cách ngẫu nhiên được nhìn thấy gần như dọc theo đường ngắm tới Mirach, một ngôi sao sáng.

Ngay chính giữa bức hình là Mirach, còn được gọi là Beta Andromedae. Cách chúng ta khoảng 200 năm ánh sáng, Mirach là một ngôi sao Khổng lồ đỏ, nhiệt độ của nó thấp hơn Mặt trời, nhưng kích thước lớn hơn nhiều và xét về bản chất thì sáng hơn Mặt trời của chúng ta rất nhiều.

Hầu hết các kính thiên văn quan sát thấy, ánh sáng chói và các nhánh nhiễu xạ làm che khuất những gì nằm gần Mirach và làm cho thiên hà yếu ớt, mờ nhạt đó trông giống như một bóng ma, gần như bị át hẳn bởi ánh sáng chói của ngôi sao. Xuất hiện trên tấm hình này ở ngay phía trên bên phải, Bóng ma của Mirach được đặt tên trong danh mục là thiên hà NGC 404 và ước tính cách chúng ta khoảng vài chục triệu năm ánh sáng trở lại.

Kích vào hình để xem ảnh rõ nét hơn.


Nguồn: Apod.nasa.gov

Tinh vân Bắc Mỹ trên bầu trời có thể làm một điều mà người Bắc Mỹ không thể làm được - một tấm bản đồ Bắc Mỹ bằng sao.

Đặc biệt hơn, cũng giống như ranh giới lục địa trên Trái đất, phần sáng trên tấm bản đồ đặc biệt này hiện rõ cả Trung Mỹ và Mexico. Đó thực ra là một lớp nóng của khí, bụi, và các ngôi sao dạng mới (newly formed stars) được biết với cái tên Bức Tường Thiên Nga (Cygnus Wall).

Bức ảnh cho thấy một bức tường sao sáng, bị ăn mòn bởi các ngôi sao sáng trẻ, và một phần ẩn đi bởi đám bụi tối mà chúng tạo ra.

Tinh Vân Bắc Mỹ (còn gọi là NGC 7000) trải rộng khoảng 50 năm ánh sáng và cách chúng ta khoảng 1500 năm ánh sáng về phía chòm Thiên Nga (Cygnus).

Click vào ảnh dưới để xem ảnh rõ nét hơn



Nguồn: Apod.nasa.gov

Có điều gì bí ẩn của những đám mây ở cực nam sao Thổ? Để giúp chúng ta tìm hiểu thêm, tàu thám hiểm Cassini hiện tại đang bay trên quỹ đạo sao Thổ đã ghi lại những hình ảnh bằng sóng hồng ngoại về vùng rộng lớn bên dưới của quả cầu đeo nhẫn khổng lồ này. Có những đám mây dày màu tối hiện ra dưới bức xạ hồng ngoại từ vùng ấm bên dưới, trong khi những đám mây mỏng lại sáng hơn nhiều. Những dải mây hình tròn của Sao Thổ xuất hiện tại một vài vĩ độ, những hình oval tối cho thấy nhiều trận bão xoay tít...

Cassini vào quỹ đạo sao Thổ năm 2004, và bức ảnh này được chụp vào năm ngoái.

Kích chuột vào hình để xem ảnh rõ nét hơn.




Nguồn: Apod.nasa.gov

Một ngôi sao trung bình có thể lớn đến bao nhiêu? Các ước lượng được tính từ độ xa, độ sáng và lấy Mặt trời làm chuẩn, cho kết quả là 1 ngôi sao trong cụm sao mở Pismis 24 lớn gấp Mặt trời đến hơn 200 lần về khối lượng!

Ngôi sao này là vật thể sáng nhất nằm phía trên đỉnh tinh vân NGC 6357. Tuy vậy, những nghiên cứu sau cùng từ những bức hình chụp bởi Kính thiên văn Vũ trụ Hubble cho thấy rằng, Pismis 24-1 có được độ sáng chói đó không phải từ một ngôi sao riêng lẻ, mà ít nhất là 3. Mỗi ngôi sao này chỉ lớn gấp gần ... 100 lần khối lượng Mặt trời, được xếp vào nhóm những ngôi sao khổng lồ cho đến thời điểm hiện tại ghi nhận được.

Hãy nhìn về phía dưới bức hình, những ngôi sao phía trong tinh vân NGC 6357,tỏa sáng và tạo nên những màu sắc tuyệt đẹp cho tinh vân NGC 6357.

Click vào hình để xem ảnh rõ nét hơn.

 
Nguồn : Apod.Nasa.gov/apod

Gần rìa của đám mây Small Magellanic (Small Magellanic Cloud) và một thiên hà vệ tinh cách hơn 200 nghìn năm ánh sáng sau nó, là nơi cư ngụ của cụm sao trẻ 5 triệu năm tuổi NGC 602. Bao quanh bởi khí và bụi, NGC 602 trở nên nổi bật trong bức ảnh do kính Thiên văn Hubble chụp này.

Những mỏm nhọn kì quái và hình thù kì lạ làm nảy lên giả thuyết rằng sự bức xạ mãnh liệt từ những ngôi sao trẻ đồ sộ của NGC 602 đã ăn mòn vật chất bụi khí và gây nên một làn sóng hình thành sao đi từ tâm đám bụi khí đó.

Nhìn xa hơn đằng sau Small Magellanic Cloud, bề rộng bức ảnh khoảng 200 năm ánh sáng, nhưng các thiên hà nền cách hàng trăm triệu năm ánh sáng hoặc hơn đằng sau NGC 602 cũng thấy được qua cái nhìn sắc bén của kính thiên văn Hubble.

Click vào hình để xem ảnh rõ nét hơn.
 

Nguồn: apod.nasa.gov

Một năm trước, sao chổi 17P/Holmes gây ngạc nhiên cho những người quan sát bầu trời khi đi ngang qua Trái Đất. Sự bùng lớn nhanh chóng một cách bất ngờ từ một sao chổi mờ nhạt khi tiến gần đến Mặt trời với chu kỳ 7 năm để mắt thường có thể nhìn thấy nó như một ngôi sao sáng ở phía chòm Perseus. Cái đuôi lớn, với góc nhìn rộng được ghi nhận vào tháng 11 năm 2007, trở nên nổi tiếng đối với các nhà Thiên văn muốn khám phá điều bí ẩn của sự bùng lớn đầy kinh ngạc này.









Nguồn: apod.nasa.gov/apod/

Nasa đã công bố những bức ảnh chụp 3 chiều của Mặt trời đầu tiên. Được thực hiện bởi hệ tàu vũ trụ sinh đôi STEREO, được phóng từ tháng 10/2006, những bức ảnh này cho phép các nhà thiên văn có thể hiểu hơn về sự phun trào vật chất ở vành nhật hoa (coronal mass ejections - CMEs). Những bùng nổ khổng lồ ở bề mặt Mặt Trời có thể bắn hàng triệu tấn plasma vào không gian tới khoảng cách hàng triệu km trong mỗi giờ, có khả năng quét sạch mọi lưới điện trên Trái Đất và phá hủy tất cả các vệ tinh trên quỹ đạo.