Năng lượng tối là dạng năng lượng được cho là gây ra sự giãn nở ngày một nhanh hơn của vũ trụ. Trong khi đó, vật chất tối là dạng vật chất vô hình không phát ra ánh sáng hay năng lượng, nhưng lại chiếm đến 80% vật chất vũ trụ.

Muốn nghiên cứu các thiên thể, các nhà thiên văn cần phải quan sát trên nhiều bước sóng, từ bức xạ gamma, X, tử ngoại và khả kiến đến bức xạ hồng ngoại và vô tuyến.

Chỉ có bốn lực cơ bản đã tạo ra sự cực kỳ phong phú và đa dạng của những biến đổi và chuyển động trong tự nhiên.

Quan sát các vì sao qua kính viễn vọng, ta thấy chúng đều hình cầu, chưa ai nhìn thấy sao nào hình tam giác, hình vuông. Nếu có, đó mới là điều lạ. Tại sao vậy?

Hạt Photon có năng lượng, và năng lượng này được cho là tương đương với khối lượng.

Họ cảnh báo, có nhiều nguy hiểm nghiêm trọng đang nấp bên ngoài chân trời sự kiện. Trước khi đi vào được hố đen, nhà du hành phải tìm cách nào đó để tồn tại với lực thủy triều siêu mạnh và các bức xạ mạnh trong đĩa bồi thêm xoay tròn.

Nếu sao lỗ đen là dạng duy nhất của lỗ đen mà khoa học chỉ có thể tìm thấy bằng chứng không trực tiếp, thì vũ trụ có lẽ sẽ không đáng sợ như nó bây giờ. Xét cho cùng, các sao lỗ đen không xuất hiện để tạo ra nguy hiểm ngắn hạn hay dài hạn cho vũ trụ nói chung hay sự tồn tại của sự sống. Sự thật, khi một sao khổng lồ sập thành một hố đen, tất cả sự sống trên hành tinh hay mặt trăng của hệ mặt trời đó đầu tiên sẽ bị rán và sau đó là đông lạnh. Không có sự sống ở bất kỳ dạng nào có thể tồn tại lâu.

Lỗ đen cũng hé lộ sự hiện diện của mình bằng những vụ nổ tia gamma. Còn mạnh hơn cả tia X, tia gamma thực tế là bức xạ mạnh và khả năng xuyên thủng mạnh nhất trong thang điện từ. Như tia X, nếu đủ nhiều, tia gamma có thể giết chết các vật thể sống; đó là lý do các bác sỹ đôi khi dùng một lượng nhỏ, có kiểm soát tia gamma để phá hủy các khối u ung thư.

Đã lâu trước khi các nhà khoa học bắt đầu mơ tới khả năng bắt giữ, điều khiển và khai thác một lỗ đen cho nhu cầu của con người, lỗ đã mơ tới phát hiện và quan sát trực tiếp những thiên thể kỳ lạ này. Einstein, Schwarzschild, Kerr, và nhiều người khác khẳng định rằng lỗ đen có thể tồn tại, nhưng trong một thời gian dài lỗ không tìm được một bằng chứng thuyết phục nào chứng mình chúng có tồn tại.

Tính toán của Kerr thừa nhận điểm kỳ dị, chân trời sự kiện, và bán kính Schwarzschild, và các tính chất khác của hố đen rút ra từ tính toán của Schwarzschild. Tuy nhiên, tốc độ quay cực nhanh vốn có trong một hố đen Kerr tạo ra một tình cảnh phức tạp và năng động hơn.