Bầu khí quyển là lớp khí bao bọc một vật thể nào đó có khối lượng lớn, và sẽ tồn tại ở đó lâu dài nếu hấp dẫn đủ lớn và nhiệt độ của khí quyển đủ nhỏ. 

Theo Hiệp hội Thiên văn học Quốc tế, một hành tinh trong Hệ Mặt Trời phải đáp ứng 3 tiêu chí: (1) Có quỹ đạo quanh Mặt Trời; (2) Có khối lượng đủ để trọng lực thắng được lực liên kết và tạo được hình dạng cân bằng thủy tĩnh; (3) Đã được dọn sạch khu vực xung quanh quỹ đạo.

Cực quang là những ánh sáng trên bầu trời thường được thấy vào ban đêm ở các vùng gần cực, hình thành do sự va chạm kích thích giữa các hạt mang điện và các phân tử khí trên tầng cao khí quyển.

Thiên thạch (meteoroid) là những mảnh vụn vật chất liên hành tinh, khi lao vào bầu khí quyển Trái Đất tạo ra một chớp ánh sáng gọi là sao băng (meteor). Nếu thiên thạch này chạm đến mặt đất, phần còn lại của nó được gọi là vẫn thạch (meteorite).

Thiên thạch không hạt là một loại thiên thạch đá mà thành phần của nó tương tự với đất bazan hoặc đá sâu, rất dễ nhận ra bằng lớp vỏ và khoáng chất khá đặc trưng do những vết cháy qua quá trình nung chảy và kết tinh lại.